• Trong hành trình chuyển vận, tâm mạn là ngọn núi lớn nhất phải bước qua. Vì càng leo lên cao, người ta càng dễ quên mình đang đứng nhờ mặt đất. Khiêm cung không làm bạn thấp đi, mà khiến bạn đủ rộng để dung trời, dung người, dung cả chính mình. Người có phúc, không phải vì hơn người khác, mà vì họ biết cúi đầu trước đạo. Cúi một lần, vận mở một lần. Cúi đủ, phúc tự tràn đầy.
• Hạnh phúc như một cây xanh vươn lên bầu trời cao. Khổ đau như những chiếc rễ đi sâu vào lòng đất. Cây vươn lên cao bao nhiêu, rễ đâm sâu bấy nhiêu. Cây càng to lớn, bộ rễ càng lan tỏa vững chãi. Hạnh phúc và khổ đau luôn song hành cùng nhau. Chúng đều cần phải có, tồn tại và cân bằng cho nhau.

