• Ký ức tôi dù chỉ như là chiếc lá thông mỏng mảnh, vẫn là một thực thể trong không gian ký ức của đô thị. Tôi lặng lẽ thuộc về nơi này khi nào không biết và hình như hơi thở của đất đai, nước mây, gió mưa phố núi cũng đã thuộc về tôi.
• Đời người giống như một tòa lâu đài, khi đến một độ tuổi nhất định người ta sẽ thấy rằng tòa lâu đài này của mình chỉ tốt phần cứng nhưng lại tồn tại rất nhiều vấn đề nhỏ, ví dụ như đường ống nước bị hư hỏng hay tường bị bong tróc… Nhưng những vấn đề vụn vặt này không đáng để phá bỏ cả tòa lâu đài bởi nếu thực sự dỡ bỏ thì có thể quên mất chính mình là ai. Có thể thấy rằng, chỉ một tấm lòng bao dung mới có thể biến cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

