• Hóa ra, điều mà chúng ta theo đuổi suốt cả cuộc đời này lại là điều mà chúng ta đã có được ngay từ khi khởi đầu sự sống: đó là tấm thân này, là sự hồn nhiên, và nụ cười bình yên.
• Một người nghèo khổ hỏi Phật rằng: Thưa Phật, tại sao con nghèo? Vì con không biết cho đi. Con nghèo quá không có gì để cho. Con có nhiều thứ để cho con ạ. Gương mặt: con có thể nhìn người khác với nụ cười hạnh phúc và vui vẻ. Miệng: con có thể nói những lời tử tế, khuyến khích mọi người, cho họ những lời an ủi của con. Trái tim: con có thể mở lòng mình với người khác bằng sự chân thành, chân thật và tôn trọng. Mắt: con có thể nhìn vào người khác với sự tử tế và đồng cảm. Thân thể: con có thể dùng sức mình để giúp đỡ người khác. Con thấy không, con đâu có nghèo. Nghèo trong tâm mới là cái nghèo thực sự!

