• Ta học sự tự do từ gió, sự linh hoạt từ nước, và sức mạnh từ lửa. Nhưng có một người thầy âm thầm mà chúng ta thường quên mất đó là đất. Nếu đạo của nước dạy ta cách mềm mại để đi xa, thì đạo của đất lại dạy ta cách vững vàng để không đánh mất chính mình. Đất không nói, không phô trương, không tranh giành nhưng âm thầm nâng đỡ sự sống vạn vật, và chưa bao giờ đòi hỏi sự biết ơn, hay được ca ngợi. Đất chỉ lặng lẽ làm công việc của mình.

• Có thể bạn không biết giá trị những gì bạn đang có. Bạn vẫn quen nhìn mình ở chiếc gương nhỏ trong phòng? Bạn xấu xí? Bạn vô duyên?… Nhưng chắc chắn bạn không biết, trong mắt ít nhất của một người nào đó, bạn là điều tuyệt vời nhất, là thực thể hoàn thiện nhất! Hãy thử nhìn mình dưới con mắt của người ấy, bạn nhé!
• Cuộc sống vốn không công bằng, hãy tập quen dần với điều đó.
