Ngày 3 Tháng 11

• Bạn có biết kiểu sống thoải mái nhất thời nay là gì không? Là bớt qua lại với người quen, tránh xa người độc hại, họ hàng thì gặp ít thôi, không nghe mấy lời tào lao, không nhìn sắc mặt ai mà sống, cũng không để ai chỉ tay dạy đời mình. Tôi sống đời tôi bạn sống đời bạn, không làm phiền nhau vậy là đủ. Nói trắng ra, đó là một kiểu khôn tỉnh táo của người đã nhìn thấu nhiều chuyện.

• Hồi trẻ, ai cũng thích nơi đông vui náo nhiệt, cứ tưởng quen nhiều người là oách, bạn bè khắp nơi là thành công. Nhưng càng lớn mới càng hiểu, cái gọi là quan hệ, nhiều khi chỉ là một màn ảo giác tiêu hao thời gian và năng lượng. Những người quen không quan trọng chẳng khác nào khách lạ vô tình lướt qua trên chuyến tàu cuộc đời. Họ không để lại gì đáng nhớ, nhưng lại lấy mất của bạn rất nhiều thời gian. Có những kiểu người tệ hại, họ giống như nguồn ô nhiễm của tinh thần, dính vào họ, nhẹ thì mệt tim, nặng thì mất luôn bình yên. Nên thay vì day dưa, tốt nhất cứ tránh như tránh dịch. Bởi lòng tốt của bạn nếu không có giới hạn, không có chút sắc bén, thì sớm muộn cũng thành cái cớ để người khác mặc sức lợi dụng. Còn họ hàng, đó là mối liên kết bằng máu mủ nhưng chưa chắc là nơi tâm hồn được nghỉ ngơi. Qua lại quá nhiều đôi khi chỉ kéo theo đủ thứ so đo, xen vào chuyện riêng và những lời góp ý chẳng ai hỏi tới. Thay vì cười gượng trong mấy màn hỏi han giả lả, chi bằng ai ở quỹ đạo người nấy mà sống. Ít gặp một lần, bớt một lần ngượng. Ít nghe một câu, lòng thêm một phần yên tĩnh.

• Người thật sự trưởng thành là người biết đóng cửa đúng lúc. Cái cửa ấy không chỉ là cửa nhà mà còn là cửa lòng. Đóng lại để chặn những tiếng nói thích chen vào cuộc sống của mình. Đóng lại để ngăn những ánh mắt thích lấy tiêu chuẩn thiên hạ ra đo cuộc đời mình. Bạn không cần phải bẻ cong bản thân để làm vừa lòng ai, cũng không cần mài cho tròn hết góc cạnh chỉ để được gọi là hòa đồng. Cuộc đời bạn không cần khán giả. Kịch bản của bạn cũng không cần người khác sửa thoại.

• Khi rút mình ra khỏi những quan hệ rối rắm, bạn mới phát hiện hóa ra trời đất rộng lắm. Hãy đi nói chuyện với núi non cây cỏ, ngắm mây trôi, đó là nhịp thở của vũ trụ, nghe gió lướt qua tán cây, đó là tiếng thì thầm của tự nhiên. Đứng trước thiên nhiên, mấy chuyện hơn thua tính toán của con người bỗng nhỏ bé vô cùng. Những lời nói khiến bạn mất ngủ, những ánh mắt khiến bạn chạnh lòng, dưới bầu trời đầy sao, tất cả nhẹ như hạt bụi. Vạn vật sống lặng lẽ không tranh không giành cứ âm thầm mà lớn lên. Đó mới là cách sống cao cấp nhất.

• Đời người vốn là một chuyến tu hành đơn độc. Người khác chỉ là khách qua đường. Tự cứu lấy mình mới là bến đỗ cuối cùng. Đừng mong ai thật sự hiểu hết nỗi đau hay niềm vui của bạn. Kim không đâm vào da họ, họ sẽ chẳng bao giờ biết đau tới mức nào. Thay vì cố tìm cảm giác tồn tại giữa đám đông, chi bằng học cách làm giàu tâm hồn khi ở một mình. Sống lạnh nhạt một chút không phải vô tình, chỉ là bạn đem sự nhiệt thành của mình dành cho điều xứng đáng hơn, cho núi sông, cho bình yên, và cho chính bản thân mình.

• Nửa đời còn lại, mong bạn trở thành kiểu người không dễ đụng cũng không dễ tìm, sống ngoài thị phi, an yên lập thân, rời xa ồn ào, lặng lẽ tu sửa chính mình, không kinh động ai, không làm phiền ai, không nợ ai, cũng chẳng phụ lòng mình, sống những ngày tháng giản dị như một bài thơ ngắn, giữa thế gian bạc tình này vẫn sâu sắc mà sống đúng với chính mình.


Để lại một bình luận